Thanh, một giám đốc điển trai, tài giỏi yêu điên cuồng một cô gái dịu dàng, thuần khiết tên Thiên. Một ngày, trên chuyến tàu định mệnh, Thiên mãi mãi nằm lại đại dương, kết thúc cuộc sống của cô, kết thúc luôn cả tuổi trẻ của Thanh.

Dương, một cô gái xinh đẹp, năng động, quyến rũ và đặc biệt có gương mặt giống Thiên. Cô đến bên đời Thanh như một tia sáng, chiếu rọi những tháng năm mỏi mòn chờ đợi người con gái đã chết của anh. Cả hai tưởng chừng sẽ lao vào nhau như sự sắp đặt của số mệnh.

Nhưng không, trên đời còn một cô gái giống Thiên như hai giọt nước khiến Thanh lâm vào hỗn loạn. Cuộc tình tay ba giữa những người còn sống và một bóng hình đã chết khiến tất cả không có lối thoát...

Dương mang theo một hộp cơm trưa đến công sở. Cô làm gấp đôi khẩu phần của mình và chia cho anh một nửa.

- Em làm cho cả anh nữa. Dương cười khẽ, mắt trong veo, sáng rỡ.

Thanh đột ngột cảm thấy rất khó chịu, rất rất khó chịu trước đôi mắt trong trẻo đang nhìn anh. Anh chưa bao giờ thấy Thiên có đôi mắt như vậy. Thiên chưa bao giờ có thứ gì trong trẻo hay rõ ràng. Còn Dương, như một bản sao của một thế giới khác. 

- Cảm ơn em, nhưng hôm nay tội hẹn ăn trưa với em gái tôi rồi! -  Thanh cười hiền. Lần này, anh cũng không nhìn vào cô nữa, tránh cho ánh nhìn của Dương làm anh cay đắng.

Cô hít thật sâu rồi gật đầu.

- Vâng em hiểu.

Rất nhỏ. Tiếng nói như rơi tõm vào thinh không. Nhưng anh nghe rất rõ. Cả sự đau đớn vang vọng trong đó, anh hoàn toàn có thể lắng nghe. Có điều không cách nào thấu hiểu.

 Khát tình (P11) - 1

Thùy An rời đi, mang theo trong mình một nỗi đau gào thét khi nghĩ về hai từ "quá khứ" (ảnh minh họa)

- Xin lỗi em, tôi thật sự không thể yêu em! - Thanh lẳng lặng đáp lời rồi sau đó xách cặp đứng lên, rời khỏi căn phòng.

Trang đang đợi. Cũng lâu rồi anh mới có thể ăn trưa với em gái, huống hồ, con bé sắp sang Mỹ. Đầu óc anh vô thức hướng về hình ảnh của An, rời khỏi căn phòng và nói rằng, cô sẽ đến vùng đất trong mơ kia.

Cảm giác như một lần nữa vuột mất Thiên khiến anh rất khó chịu nhưng đằng sau nỗi khó chịu ấy còn là một thứ thứ cảm xúc nhẹ nhõm.

"Em tự do, Thanh à, em thật sự tự do".

Câu nói như ước vọng của Thiên thi thoảng ngân lên trong đầu anh, như thần chú khiến anh luôn tin rằng, Thiên thật sự tự do, không thuộc về anh.

Ngồi trước mặt em gái mình, anh chăm chú nhìn vào menu có vỏn vẹn vài món. Không cần nghĩ, Trang cũng biết anh trai mình đang lâm vào trạng thái mù mịt. Rất lâu rồi cô không thấy anh trai mình lúng túng và lơ đễnh đến thế. Lần cuối cùng là khi Thiên nói rằng, sẽ lên tàu ra biển du lịch.

Trong mắt Thanh hình thành nỗi nhớ.

- Anh đang thích ai à? -  Trang tò mò.

Thanh ngẩng đầu lên, giật mình.

- Em nói gì?

- Em hỏi anh đang thích ai à? Bộ dạng sầu đời của anh kiểu như nhớ ai đó vậy.

Thanh khẽ cười. Nếu vậy thì chắc anh đang nhớ An.

- Em biết thư ký của anh là người giống hệt Thiên chứ?

- Em biết.

- Vậy em biết có một cô gái khác còn giống Thiên như đúc không?

- Cô gái khác? -  Trang nheo mắt - Ai?

- Vũ Thùy An.

Trang tần ngần, rồi thở dài.

- Anh định yêu An như một bản sao của chị Thiên à?

- Không. Anh thậm chí còn không biết đây có phải là tình yêu không.

- Vậy đi tìm chị ấy đi. Để biết được thế nào là tình yêu.

Đi tìm…

Thế giới bất tận, có điều, nó hình cầu.

***

An thở dài, cầm theo vé và hộ chiếu vào phòng chờ. Uể oải với đống giấy tờ cô phải giải quyết cho đến khuya hôm qua, trớ trêu hơn nữa là bữa tiệc chia tay trước đó. Cô uống không hề ít, thậm chí bị mời rượu liên tục.

- Đau đầu à con?-  Mẹ cô đặt tay lên trán cô ấn nhẹ.

- Dạ vâng, hôm qua con uống nhiều, lại còn phải thu xếp bàn giao công tác.

An nói, nhẹ hẫng.

- Có phải mẹ rất quá đáng khi bắt con rời Việt Nam không?

- Mẹ luôn muốn tốt cho con thôi mà, sang đấy con sẽ học rồi làm phóng viên tiếp, sẽ không sao đâu mẹ.

- Thật ra… không phải là vì con đâu, con gái! - Bà lầm bầm, rất nhỏ, nên những gì An nghe thấy chỉ như tiếng muỗi kêu, vo ve, vô nghĩa.

***

- Đặt cho anh chuyến bay đến Mỹ, khứ hồi, ba ngày! - Thanh tháo cà vạt, quăng lên ghế rồi khoác nhanh áo vest vào. - Chuyến gần nhất trong ngày.

Dương ngẩn người, nhìn anh chuẩn bị rời xa cô. Siết tay rất chặt, cô kiên quyết lắc đầu.

- Không.

- Hử? - Anh nhìn cô, ngạc nhiên trước sự cự tuyệt lạnh lùng này.

- Em nói là không. Tại sao anh không bao giờ nhìn em vậy? Tại sao, ngay lúc này, khi anh nhờ em, anh cũng không thèm nhìn em ? Không phải em cũng như cô phóng viên kia sao? Em giống hệt chị Thiên, em thậm chí còn xinh đẹp và tươi tắn hơn, trên tất cả, em nguyện yêu anh hết mình.

Anh tiến gần cô, thờ dài rồi kéo cô vào lòng mình. Cái ôm chặt và để mặc cô khóc.

- Anh xin lỗi, thật sự xin lỗi. Cho dù có bao nhiêu lâu anh cũng không thể yêu em được.

- Tại sao? Em cũng giống Thiên mà! -  Cô nức nở.

- Em là một cô gái tốt, em chưa trải qua thăng trầm cũng chưa từng mất mát. Và anh không nghĩ rằng tâm hồn chúng ta đồng điệu.  Anh xin lỗi.

Và Dương im lặng, thổn thức trên vai anh.

***

 - Anh sẽ đi chuyến vào 2h sáng mai. Em đã đặt vé rồi! - Dương gạt nước mắt, hốc mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố nở nụ cười.

- Cảm ơn em.

- Giám đốc, em muốn xin nghỉ!-  Chần chừ một lúc, cô nói khẽ.

Anh không bất ngờ, chỉ lẳng lặng gật đầu.

- Anh sẽ viết thư giới thiệu em đến công ty khác.

- Em cảm ơn!

Dừng một chút, cô nói thật nhanh:

- Chúc anh hạnh phúc.

- Cảm ơn em. Một lần nữa...

***

Thùy An thở không ra hơi, ngã vật lên chiếc giường của mình. Gần hai chục tiếng trên bầu trời, lưng cô cũng sắp gãy. Chưa kể hơi men vẫn còn chuếnh choáng trong đầu. Vừa nằm giường, vừa lôi laptop ra, mới mở máy, truy cập mạng, cô đã thấy một đống email gửi về.

Toàn bộ đều là những email kỳ quặc với những chủ đề kì quặc.

“Cô tin rằng cô là Thùy An?”

“Cô tin rằng Thiên không phải cô?”

... Và những thông điệp liên quan.

Thùy An là phóng viên, cô từng học đủ để biết phải nghi ngờ và tin tưởng. Nhưng đối với quá khứ, cô luôn có những định kiến nhất định. Mảng kí ức trắng xóa. Không hiểu sao cô vẫn luôn luôn muốn chôn vùi, không bao giờ khát khao đào xới.

Kể cả những email kia cũng chẳng làm cô lay động. Cô biết rằng sức mạnh của thông tin vô cùng ghê gớm, sự tò mò của con người lại là một cái bẫy trắc trở nên lặng lẽ đem xóa toàn bộ số mail đi.

Quá khứ thì có làm sao, huống hồ, trái tim cô mỗi lần muốn đi tìm quá khứ đều quặn đau.

Tiếng gõ cửa vang lên, mẹ cô bước vào.

- Con khỏe hơn chưa?

- Con ngủ một chút sẽ khỏe thôi mẹ ạ! - Cô cười dịu dàng, rồi che miệng ngáp.

- Vậy con ngủ đi, chiều nay, mẹ con mình đi mua sắm một chút.

- Vâng ạ!

Đợi mẹ đóng cửa, cô mới mở lại email rồi ngạc nhiên khi nhìn thấy lời nhắn của Thanh.

- Tôi sẽ sang Mỹ, cô gửi cho tôi địa chỉ.

Chần chừ nhìn dòng chữ, hai tiếng “quá khứ” vang lên trong đầu cô. Vì sao anh ta phải tìm cô? Vì cô giống Thiên sao?

Hay…

Thâm tâm cô gào thét.

Vì cô là Thiên?

Cô lờ mờ nhận ra kể từ khi đi thăm mộ Thiên. Đau buồn thay, cô sợ rằng đó là sự thật.

***

(Còn nữa)

Vì điều gì mà Thanh lặn lội sang tận Mỹ để tìm An? Anh đã yêu An... hay vì anh nghi ngờ giữa An và người con gái anh đã từng yêu thương có mối quan hệ nào đó? Còn An, quá khứ của cô và những dòng email bí ẩn kia liệu có thể giúp cô tìm ra câu trả lời cho chính bản thân mình? Mời các bạn đón xem phần tiếp theo vào lúc 0H00 ngày 31/12/2015.

Post a Comment

 
Top