Chiều 27-7, chị Đậu Thị Huyền Trâm (Thiếu úy công an, công tác tại Phòng Tham mưu, Công an tỉnh Hà Tĩnh) - người mẹ từ chối điều trị ung thư để sinh con đã qua đời.

Chị Trâm phát hiện mình bị ung thư khi đã mang thai ở tuần thứ 11 nhưng chị đã quyết định không điều trị ung thư để giữ lại đứa con trong bụng.

 Lá thư cuối của mẹ trẻ từ chối chữa ung thư để giữ con - 1

 Lần gặp gỡ cuối cùng của chị Trâm và con trai.

Lúc này người phụ nữ 26 tuổi cùng một lúc phải vừa nuôi đứa con trong bụng, vừa phải gồng mình chống chọi với căn bệnh ung thư. Thời điểm khó khăn nhất đó là khi thai nhi được gần 20 tuần, đó là lúc chị phải nằm viện điều trị với phác đồ và chế độ chăm sóc đặc biệt.

Khi thai nhi được 29 tuần, sức khỏe của chị Trâm ngày càng yếu. Khi sức khỏe đuối dần và thở ngày càng khó, chị Trâm phải ngồi trên bàn phẫu thuật để mổ bắt con cách đây hơn nửa tháng. Sau đó, chị được các bác sĩ BV K Hà Nội điều trị, hồi sức tích cực.

Tuy nhiên, do bệnh nặng, gia đình đã xin cho chị Trâm về nhà. Chị qua đời lúc 16 giờ ngày 27-7.

Trước khi qua đời, chị Trâm đã để lại lời nhắn gửi cuối cùng cho mẹ và những người thân.

Dưới đây là bức thư đầy xúc động của chị:

"Gửi gia đình và người đàn ông của em!

Từ bé, con lớn lên trong truyền thống gia đình là công an. Dù luôn nghĩ rằng mình không vào được đâu nhưng mỗi lần nhìn vào bộ đồ của bố mẹ treo ở tủ cạnh bàn thờ bố, con càng ao ước được học trường bố học, mặc màu áo bố mặc kiểu như để an ủi mình, mình cũng có kỷ niệm về bố dù khi bố mất con còn đỏ hỏn.

Mất hai lần để thực hiện một giấc mơ, nỗi đau khi thất bại không là gì khi đến được thành công. Con học năm năm Học viện Cảnh sát, ngày con đỗ, mẹ và anh tự hào thế nào, con còn giật mình vì dường như còn vui hơn cả con.

Đó là ngày mà con không bao giờ quên, không phải vì mình vui thế nào mà hôm đó mẹ và anh đã xúc động thế nào. 12 năm đi học, sáu năm đèn sách, con không giúp được mẹ gì cả, chỉ biết học, mẹ là người hiểu con nhất, biết con học được gì và yếu gì.

Mẹ thấy con không theo kịp lớp học thêm mẹ không ngại thuê gia sư dù hoàn cảnh mình là một tay mẹ vừa kiếm tiền vừa lo nội ngoại. Một đứa học lực như con mà đỗ học viện thì 100 người trên 100 người kể cả thầy cô giáo nói là vì con có người mẹ như mẹ.

Thế rồi ra trường, đi làm được mấy tháng, quen, yêu rồi lấy chồng. Tính ra cuộc đời mình chưa làm được gì, chưa biết gì.

Mình lấy về có bầu liền, cả nội ngoại vui trông thấy, được một cu cậu, mình lại thấy cái hạnh phúc, tự hào đó ở mọi người.

Đáng lẽ cuốn sách chỉ nên dừng ở đó và có một kết cục hạnh phúc. Nhưng mình phát hiện ra tế bào ung thư khi mang thai tháng thứ năm, ung thư giai đoạn cuối.

Sức khỏe mình, mình biết chứ nhưng nhiều người thương mình cố giấu. Rồi sau tất cả, chấp nhận và cùng bên mình chữa trị.

Vốn không thích tự xoáy sâu vào cái không vui của mình. Mình nghĩ lại thời gian qua mình đã sống, thực sự còn quá nhiều điều mình muốn làm. Nhưng rất may mình có gia đình, người thân, bạn bè đã sát cánh bên mình lúc này.

Nghĩ xem, quan trọng gì sống bao lâu, sống thế nào mới đúng. Nhưng nếu có phép màu, cho mình thêm năm năm nữa hoặc 1-2 năm nữa khỏe mạnh chút, mình chuẩn bị một vài thứ cho những người mình thương yêu, chứ đừng để ốm đau mãi rồi đi.

Bây giờ trong mình mọi thứ đã qua đều là kỷ niệm quý giá. Những gì đang có là tận dụng để cho mọi người biết mình yêu mọi người thế nào.

Và thời gian ở Học viện Cảnh sát chính là thời thanh xuân đẹp đẽ, đầy sức sống và đáng sống nhất của mình".

Let's block ads! (Why?)

Post a Comment

 
Top